Thứ Hai, 25 tháng 7, 2011

ĐỖ MINH TUẤN NÊU 5 NGỘ NHẬN VỀ GIẢI THƯỞNG

5 NGỘ NHẬN VỀ GIẢI THƯỞNG CAO QUÝ


ĐỖ MINH TUẤN




Mặc dù đã có hàng trăm nghệ sĩ điện ảnh hy sinh trong hai cuộc kháng chiến vừa qua và có nhiều bộ phim đoạt giải thưởng cao trong các LHP quốc tế nhưng các tác phẩm điện ảnh của 50 năm qua gần như bị gạt khỏi GTNN và GTHCM. Qua ba đợt xét tặng đầu tiên từ năm 1996 đến năm 2001, đã có tổng số 263 tác phẩm thuộc các loại hình VHNT được trao GTNN và GTHCM, trong đó Văn học có 74 GT; Mỹ thuật có 50 GT; Âm nhạc có 54 GT; Sân khấu có 22 GT; Múa có 31 GT… nhưng Điện ảnh chỉ được duy nhất 1 GTHCM mà không có GTNN. Nguyên nhân sâu xa là các tiêu chí trao giải trong các văn bản pháp quy đã không được quy chế hóa, cụ thể hóa một cách rõ ràng, khoa học và nhất quán. Những người có trách nhiệm trao giải nói riêng và xã hội nói chung đã có những ngộ nhận và tùy tiện trong cách hiểu, cách vận dụng tiêu chí xét giải và trao giải.

Ngộ nhận 1- Đối tượng trao GTNN và GTHCM là tác phẩm chứ không phải tác giả
Thực ra, theo quy định của Nhà nước thì đối tượng trao giải vừa là tác phẩm vừa là tác giả. Pháp lệnh về Giải thưởng Hồ Chí Minh và Giải thưởng Nhà nước do Hội đồng nNhà nước ban hành ngày 4/6/1985 ghi rõ: “Giải thưởng được tặng cho một hoặc toàn bộ tác phẩm, công trình của một cá nhân hoặc của một tập thể… Người được tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh hoặc Giải thưởng Nhà nước được cấp bằng chứng nhận, huy hiệu và một số tiền hoặc vật”. Nghĩa là đối tượng trao giải của GTHCM và GTNN thực chất là tác giả của một hoặc nhiều tác phẩm được Hội đồng giải thưởng đánh giá là xuất sắc đúng với tiêu chí mà Pháp lệnh đã nêu.

Ngộ nhận 2- Phim là của… biên kịch. Không có kịch bản, đố đạo diễn làm phim
Thông lệ, thế giới coi đạo diễn là tác giả của bộ phim, giữ bản quyền sáng tạo bộ phim đã đạo diễn. Biên kịch có bản quyền với kịch bản văn học của mình. Có nghĩa là nếu kịch bản ấy được mua để cho 10 đạo diễn làm lại thành 10 phim khác thì nhà biên kịch hưởng bản quyền kịch bản cả 10 lần. Song không thể coi nhà biên kịch là tác giả chính của 10 bộ phim khác nhau kia, các đạo diễn chỉ là tác giả ăn theo thôi.
Không, 10 bộ phim khác nhau kia là phim của 10 đạo diễn khác nhau. Dù đều lấy cùng một kịch bản làm chất liệu văn học, nhưng mỗi bộ phim là một thế giới riêng mang nhịp đập trái tim người đạo diễn với những ý tưởng riêng, những cảm xúc riêng, những thông điệp riêng và cá tính thẩm mỹ riêng của mỗi người. Cũng như cùng lấy một gốc sắn làm chất liệu tạc tượng, nhưng có người hình dung ra con ngựa, có người lại hình dung ra một vũ nữ ba lê trên sàn diễn vũ kịch Hồ thiên nga… Kẻ hình dung ra con ngựa thì sẽ bổ sung cái bờm hay cái đuôi mà theo mình còn thiếu, trong khi đó, người tưởng tượng ra vũ nữ lại có thể bổ sung thêm đôi cánh thiên nga tung bay, thậm chí lắp thêm cả một chiếc chân quan trọng của thiên nga - những thứ mà gốc sắn không có - để làm nên một thứ trụ cột của hình tượng mà mình mong sáng tạo. Ngay cả những người có chung ý tưởng sáng tạo ngựa hay sáng tạo thiên nga từ cùng một gốc sắn cũng có thể tạo ra những hình tượng khác nhau do họ có những xử lý riêng về tạo dáng, về màu sắc hay điểm nhấn. Chẳng lẽ bác nông dân bán gốc sắn lại là tác giả của cả ngựa xanh, ngựa đỏ, thiên nga tím, thiên nga đen và đống củi khổng lồ mà nghệ sĩ đã đẽo gọt vứt đi? Không, bác chỉ nên là người trồng sắn và người bán gốc sắn thôi! Nếu gốc sắn của bác trồng có tay nghề cao, luôn được các nghệ sĩ yêu thích vì tạo dáng phong phú, sinh động, gợi hứng nhiều ý tưởng sáng tạo, liên tục tạo ra các bức tượng lừng danh thì hiển nhiên bác cũng có thể được ghi trong sách Guiness với tư cách là người có kỷ lục sáng tạo chất liệu cho nhiều kiệt tác về điêu khắc. Thậm chí với thương hiệu của người cung cấp vật liệu, bác trồng sắn có thể tạo dựng một sự nghiệp khác lẫy lừng hơn, như cách nhà máy gạch Đồng Tâm đã làm. Nhà máy gạch Đồng Tâm không phải là chủ của tất cả các biệt thự chung cư xây bằng gạch Đồng Tâm nhưng họ là ông chủ xịn của đội bóng Đồng Tâm đấy nhé!

Ngộ nhận 3 - Đạo diễn và diễn viên có danh hiệu NSƯT và NSND rồi, GTNN và GTHCM là dành cho biên kịch

Đây là một quan niệm tùy tiện, sai tinh thần Pháp lệnh đã dẫn trên đây. Pháp lệnh quy định rõ đối tượng xét giải là tất cả “Các tác phẩm văn học, nghệ thuật, các công trình nghiên cứu lý luận phê bình đã được sáng tác và sử dụng dưới các hình thức xuất bản, kiến trúc, triển lãm, sân khấu, màn ảnh, phát thanh, truyền hình, giảng dạy, đĩa hát hoặc các hình thức khác”. Đạo diễn kịch đích thị là một đối tượng trao giải vì họ đã sáng tác và sử dụng tác phẩm dưới hình thức sân khấu, nhưng cách xét giải theo lối chia phần đã khiến họ bị gạt ra. Không thể cho rằng các nghệ sĩ đã có danh hiệu NSƯT, NSND thì không thể được GTNN và GTHCM nữa. Phong tặng danh hiệu và trao tặng giải thưởng là hai hệ thống vinh danh hoàn toàn khác nhau và độc lập với nhau, giống như sự khác nhau giữa học hàm và học vị trong khoa học, quân hàm và cấp bậc trong lực lượng vũ trang. Không thể phân phối học hàm học vị, quân hàm và cấp bậc theo lối bình quân rằng anh này có học vị tiến sĩ rồi để học hàm giáo sư cho anh kia thì mới công bằng. Có những người nói rằng: “Nếu vừa phong danh hiệu cho nghệ sĩ vừa trao Giải thưởng quốc gia cho anh ta thì anh ta sẽ được tôn vinh những hai lần cho cùng một sự nghiệp”. Những người nói thế chẳng khác gì một anh lính trong truyện cười khi anh ta nói với bác sĩ rằng: “Tôi bị thương hai lần, một lần ở đùi, một lần ở Tây Nguyên”.

Ngộ nhận 4 - Biên kịch điện ảnh không thể được phong tặng danh hiệu NSƯT hay NSND

Trên thực tế, các nhà biên kịch điện ảnh bị thiệt thòi đủ kiểu. Cũng mang danh là dân điện ảnh, tên để ngay đầu phim mà hầu như chẳng bao giờ theo phim đi dự các LHP quốc tế, bị gạt hoàn toàn ra khỏi hệ thống danh hiệu NSƯT, NSND. Nhà biên kịch sắc sảo Trịnh Thanh Nhã có lần tâm sự với báo chí đại ý là: “Trong điều kiện hiện nay, sáng tác kịch bản điện ảnh cũng còn nhiều bất cập, đạo diễn phá đi, thêm bớt, làm hay lên hoặc làm hỏng đi rất nhiều, nên phần GTNN và GTHCM có thể chỉ nên dành cho đạo diễn, nhưng nên phong tặng danh hiệu NSƯT, NSND cho biên kịch”. Đúng vậy. Nếu như các nghệ sĩ hóa trang, phục trang và lồng tiếng động hiện nay đã có thể được phong NSƯT và NSND thì sao biên kịch và các thành phần chính khác như quay phim, họa sĩ, nhạc sĩ của phim lại không thể làm hồ sơ độc lập đề nghị phong tặng các danh hiệu trên?

Ngộ nhận 5 – Nhìn sáng tạo của đạo diễn để trao giải cho biên kịch

Không thể tước đi của biên kịch điện ảnh quyền tham dự các GTNN và GTHCM mà họ có. Điều 38 Luật Sở hữu trí tuệ cho phép các đồng tác giả sáng tạo ra tác phẩm quyền nhân thân và quyền tài sản đối với phần sáng tạo riêng biệt của mình trong một tác phẩm sáng tạo tập thể nếu phần này có thể tách ra sử dụng độc lập mà không làm phương hại đến phần của các đồng tác giả khác. Biên kịch hoặc quay phim, họa sĩ của những phim đoạt giải thưởng cao trong nước và quốc tế lại được các giải cá nhân cho phần sáng tạo của mình có thể làm hồ sơ đề nghị xét GTNN hoặc GTHCM cho cụm tác phẩm đã đoạt giải của mình.
Tuy nhiên, việc bóc tách phần sáng tạo của biên kịch ra khỏi bộ phim để thẩm định giá trị là rất khó. Lâu nay, các BGK thường chỉ trao giải cho biên kịch căn cứ vào phim. Nhưng trên thực tế, những sáng tạo đó (câu chuyện phim, tình tiết, chi tiết, nhân vật, hành động và lời thoại) nhiều khi là của đạo diễn. Có phim đạo diễn chỉ sử dụng khoảng 20% kịch bản được duyệt, thậm chí chỉ sử dụng kịch bản như cái đinh để treo cái áo của mình vào. Nhiều biên kịch sau khi xem phim phải rút tên. Do đó, cách xét giải kiểu này khiến cho nhiều khi biên kịch được nhận giải từ những sáng tạo của đạo diễn và các thành viên khác. Vì thế, trong đợt này, việc Hội Điện ảnh VN phối hợp với Hội Nhà văn VN cùng xem xét hồ sơ đề nghị xét GTNN của hai nhà biên kịch Nguyễn Thị Hồng Ngát và Lê Ngọc Minh để xem xét cả phim và cả kịch bản gốc là cách làm khoa học và hợp lý.

TIẾN SĨ NGUYỄN HỒNG KIÊN ĐIỂM DANH NGƯỜI BIỂU TÌNH HÔM 24 THÁNG 7

Ngang qua đền Ngọc Sơn, thấy “Cầu Thê Húc đỏ đỏ đỏ đỏ, nước hồ Gươm xanh xanh xanh xanh… “. đúng như cô bé Ngô Bích Hiền viết hồi 10 tuổi gì đó. (Hiền là con gái bác Ngô Thảo, thuộc lứa sau nhà bác Trần Đăng Khoa và nhà cháu, cũng suýt bị phong “thần đồng-thần sắt” may mà em nó lại THOÁT)

Khu vực đỗ/gửi xe máy ô tô chếch chỗ tòa nhà Hàm Cá Mập lại thấy đỗ chình ình mấy chiếc xe buýt. Trước chỗ bác tài có biển: “Xe huy động”.
Hay rồi, nếu có “Nào mình cùng lên xe buýt” thì chắc được chở về lại chứ không phải BỘ HÀNH rồi tự tìm taxi về như lần trước. Chả biết có phải do bà con và cả nhà cháu yêu cầu thiếu tá Chu Anh Tuấn (đồn trưởng đồn Mỹ Đình) đề nghị lên cấp trên mà hôm nay có hẳn XE HUY ĐỘNG chứ không để biển “Xe Về Bến” như Chủ nhật trước haydanhthoigian.wordpress.com. Thôi thì cứ AQ tý vậy. Hề hề !

Đến trước cửa đền Bà Kiệu thì gặp 5-7 bác đang tụ tập. Chết sao vắng thế này?!
Loanh quanh một lúc, tất cả rủ nhau đi về sân tượng đài Cụ Lý Thái tổ.
Hóa ra là mọi người tập hợp ở đây. Nhưng cũng không được đông lắm.


Sát vỉa hè có 1 chiếc xe của Nhà Văn hóa quận Hòan Kiếm, nóc xe gắn cái loa to tướng.
Hay nhỉ, hệ thống loa phường trên các cột điện chưa đủ nên phải dùng xe loa sao?
Nhà cháu chưa kịp thắc mắc thì loa trên xe đó phát. Không “ghi nhận lòng yêu nước”, cũng chẳng “yêu cầu để nhà nước giải quyết”… tiếng loa (từ băng ghi âm) liệt kê mấy nghị định-nghị quyết gì đó về cấm tụ tập đông người. Đoạn cuối còn nói sẽ dùng “biện pháp cần thiết”.

Sao LOA của nhà văn hóa mà lại nói RẮN thế? Lại gần, nhà cháu mới nhận ra mấy chú trên xe là LLBV đã quen mặt.
Nhưng tịnh không thấy bóng bất kỳ 1 CSCĐ với đầy đủ trang bị khiên-dùi cui như mấy lần trước. Cũng chẳng có “hội băng đỏ”. Chủ yếu là các CSGT mặc quần áo vàng.
Khi nhà cháu vào thắp hương ở tượng Cụ Lý Thái tổ thấy nhiều bác khác cũng đang thắp hương.
Quay ra thì mọi người đã ‘xuống đường’ rồi.
Ôi sao đông nhanh thế chứ? Hoan hô đồng bào !

Nhà cháu nhận thấy ngoài những biểu ngữ chống TQ xâm lấn, phản đối ‘lưỡi bò”, phản đối cướp-đánh ngư dân Việt Nam… đã xuất hiện từ những lần trước, còn có 03 nội dung biểu ngữ mới:
- Vinh công các liệt sỹ đã hy sinh vì Biển Đông. Sắp 27/7, rồi lại có mit-tinh um xùm nhưng chắc chắn chẳng thể ý nghĩa và gây ấn tượng bằng những tờ giấy A3 in tên các liệt sỹ.
Nhà cháu không thể đếm nhưng chắc đủ tên 74 liệt sỹ Hoàng Sa 1974 và 84 liệt sỹ Trường Sa 1988 vì có cả những biểu ngữ TỔ QUỐC VINH CÔNG in màu, có đầy đủ tên các Anh. Nhà nước chưa chính thức công nhận họ, nhưng  Dân Ghi Ơn Các Anh.
- Quốc hội đang họp, sẽ có đề cập đến vấn đề Biển Đông, những người XUỐNG ĐƯỜNG cũng bày tỏ rõ nhu cầu của Dân:

- Một bác trai có cái biểu ngữ thật độc đáo và Chính xác đến cả dấu 2 chấm: “Phản đối đánh người yêu nước CHỈ VÌ HÔ: Hoàng Sa & Trường Sa là của Việt Nam”. Bác này sau đó than phiền với nhà cháu là bị ‘lừa’: Thấy tôi bận tay lau mồ hôi, uống nước, có 2 cậu trẻ xin được cầm hộ, rồi biến đâu mất. Tôi lại cứ yên trí là người đi cùng đoàn, hóa ra… không phải.
Bác Trai (tên bác là thế) luôn tự thuê in những biểu ngữ màu rất ấn tượng. Những lần trước bác cầm biểu ngữ là cái tranh cổ động  CẮT LƯỠI BÒ (in màu hẳn hoi nhé).

Nhà cháu phát hiện nhiều người có trang phục mới. Ngoài “đồng phục No U” là hai tà áo dài của bác Hằng ‘béo’ và cô cháu Kim Tiến (hay Tuyến?). Ôi chu choa đẹp… một cách MAN RỢ, nhất là bác Hằng lại còn ôm bó hồng đỏ thắm nữa.
Bác gái Phương Bích thì cứ tự trách là quên mất không mang 4-5 cái áo No U để phát cho nhà cháu 1 cái. Chả là hôm nay cháu không mặc cái áo phông quốc kỳ có câu hỏi ” Liệu chúng ta có còn được ăn cá Biển Đông ?” (mà nhiều bác rất KHOÁI) vì giặt bị phai không còn đọc rõ.

Có bác ghé tai nhà cháu bảo iem Phương Nga vưỡn đang ở TQ. Bác gái Phương Bích được phong làm Người phát ngôn vì có cái loa pin. Hihi! Nhưng phải công nhận Phương Bích PHÁT câu nào ra câu nấy, mọi người hô theo rầm rầm. Iem Phương Nga thì toàn đọc thuộc lòng, nghe vô cảm chết đi được.

Về NHÂN SỰ: Ngoài những gương mặt ‘wen’ (vưỡn đủ cả Nam-Phụ-Lão-Ấu) nhà cháu được gặp rất, rất nhiều người mới (hoặc mới chỉ thấy qua ảnh). Đang mải “tác nghiệp’, nhà cháu bị vỗ vai cái độp. Quay lại hóa ra bác Thùy Linh ‘Sexy tất cả, trừ …‘. Rồi bác Nguyễn Quang A, bác Nguyên ‘đầu bạc’, bác Phạm Duy Hiển… nhiều quá không kể hết.

Nhà cháu cũng gặp lại một người quen rất đặc biệt trong LLBV: Thượng úy CSGT Lưu Thanh Châu. Cựu tuyển thủ quốc gia này bảo vệ đoàn rất nhiệt tình.

Trong những người biết nhưng chưa gặp có bác râu quai nón đã đỡ đòn và cõng GS Phạm Duy Hiển hôm Chủ nhật tuần trước. Hỏi thì được biết bác ấy tên là Trần Tất Hợp  và đi cùnglàgười bạn học từ hồi ở Liên Xô là bác Phạm Minh (em ruột tướng Phạm Chuyên- Cựu Giám đốc Sở CAHN)

Vợ chồng GS Lâm Quang Thiệp (cựu Vụ trưởng Vụ Đại học, bộ GD& ĐT) cùng đi với 2 người con tiến sỹ (họ không có trong ảnh này). Vậy mà nhà cháu nghe đồn các trường đại học dọa sẽ đuổi học các sinh viên DÁM tham gia xuống đường. Nói dại, các cháu nó mà xuống đường hết thì các thày có mà … MẤT DẠY tất. May thía !

Vui nhất là nhà cháu gặp lại 2 bác cùng ngồi trong quán cà phê Bonbon. Các bác ấy cùng giăng 1 biểu ngữ viết: “Đằng Giang tự cổ huyết do hồng”(Sông Bạch Đằng từ xưa đã đỏ màu máu)

Ngoài các nhà báo NHÂN DÂN (rất nhiều bác trong đoàn có máy ảnh, máy quay phim) nhà cháu thấy khá nhiều phóng viên nước ngoài. Bác giai này cũng bị cô cháu Kim Tiến thu hút:

Năng nổ nhất vưỡn là nữ phóng viên nhà cháu gặp hôm đi BIỂU thị TÌNH Yêu nước lần thứ hai. Hôm nay cô mặc kín đáo hơn nhưng cái quần ngố bó làm cặp chân đúng là ‘dài đến nách’ ! Khổ thân, trời nắng nóng, mồ hôi ướt hết cả lưng áo! Thương quá cơ!


Rất nhiều lần trước, nhà cháu đã phải than phiền, nhắc LLBV nên nhớ là mọi cử chỉ lời nói của họ đều sẽ được/bị ghi lại.
Hôm nay, tình cờ gặp lại một sĩ quan an ninh mặc thường phục đã than phiền “Các ông làm bọn tôi mệt quá!” hôm 03/7. Nhà cháu đến gần, nhắc lại lời mời xong việc đi uống bia, vì hôm này quá nhàn. Bác ấy cười hiền, công nhận: – Chỉ các bác đi biểu thị lòng yêu nước thì chúng tôi NHÀN, nhưng vẫn phải đi theo để đề phòng bọ phản động lợi dụng.
Nhà cháu cám ơn tất cả LLBV và hỏi thẳng về vụ việc đại úy Minh đạp vào mặt dân, bác ấy sầm mặt, công nhận đó là việc khó chấp nhận.

Vừa hay có một bác già tham gia: – KHÔNG THỂ chấp nhận chứ không phải là KHÓ! Tôi đang đi mua sách, xúc động khi thấy đoàn biểu tình đi qua nên cũng tham gia đây.
Nổi máu nghề nghiệp, nhà cháu hỏi bác an ninh: – Anh cho phép tôi chụp ảnh và tường thuật câu chuyện giữa bác này và anh nhé? Bác an ninh xua tay: Thôi, xin ông!
Người mặc thường phục đi cùng bác an ninh thì dục: – Thôi hai bác đi nhanh lên cho kịp đoàn kìa !
Đi được một đoạn, nhà cháu nhìn thấy thượng tá Canh đứng sau một nhân viên khác. Để bác ấy không từ chối trả lời phỏng vấn được, nhà cháu nhờ một cô bé đi gọi nữ phóng viên sexy. Quay đi quay lại thượng tá Canh đã biến đâu mất tiêu.

Ngoài bác đi mua sách (tiếc là quên mất chưa kịp hỏi quý danh), khá nhiều người tham gia và cùng BIỂU ĐỒNG TÌNH.
Có đến mấy gia đình đi cả nhà. Hôm trước, bác TS Hòang Xuân Phú bên viện Toán cho rằng không nên đưa trẻ con vào việc của người lớn. Nhưng nhà cháu nghĩ rồi ra Việt Nam mình cũng nên/sẽ có  một văn hóa biểu tình thì chuyện trẻ con ĐI CHƠI trong 1 cuộc biểu tình cũng là một nét đẹp văn hóa. Chỉ là đừng ai lợi dụng chúng, bắt phải vác THÁNH GIÁ (chữ của bác Trần Đăng Khoa) như chúng cháu thôi.

Thấy nhà cháu chụp, chú bé này cũng giơ điện thoại chụp lại. Chắc chú có ý nghi ngờ vì nhà cháu không mặc giống lại mải chụp ảnh quay video không hay hô-hát như các bác khác. Hỏi cả nhà từ đây đến, bà mẹ trả nhời rất KÍN: – Cũng Hà Nội thôi ạ!

Nhà bác này còn mượn cả biểu ngữ của Nguyễn Quang Thạch. Hình như cái nhà ông chuyên đi tặng sách này sau đó đòi lại các biểu ngữ ấy. Ky bo thía !

Lại có cả 1 bà bầu, lốc-gơ Lê Dũng trúng mánh nhá! Lại có một bác già ‘biểu tình ngồi’ nữa


Nhưng cũng có người phản ứng rất lạ. Bà béo này đã cất tiếng chửi đổng: – Bọn dở hơi, bọn điên !
Mấy lốc-gừ style Beo nghe thế chắc sướng lắm. Nhưng liếc thấy nhà cháu dơ máy ảnh, bà béo này cúi mặt lủi nhanh. Hê hê, thế mà có người bảo nhà cháu là những bà beo béo thường tốt bụng. Có nhẽ đều ấy với bà này đúng theo nghia đen thui.

Ngay sau đó, nhà cháu ‘chộp’ được hình ảnh có phần ngộ nghĩnh này.
Giá mà chú công an ngồi trong xe có máy lạnh cũng hô đúng câu như bác Hằng ‘béo’ đang nhễ nhại mồ hôi thì tốt biết mấy!

Sau khi đi vòng quanh Bờ Hồ 2 vòng, đòan người tràn sang tượnh đài “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Nhà cháu nghe rất roc tiếng loa từ chiếc xe CS113 yêu cầu xe cộ dừng lại cho ‘đoàn BỘ HÀNH’ sang đường. Và CSGT áo vàng đã ngừng tất cả các phương tiện cho dén lúc người cuối cùng  của đoàn sang đường.


Bên vườn hoa trước tượng đài, thấy bác Hằng ‘béo’ bắt tay cực kỳ thân mật với một bác giai sói trán. Hỏi, bác ấy bảo đấy là ‘một người quen cũ”. Khi LÀM VIỆC thì bác giai kia xưng tên là Hùng, lúc sau lại nghe đồng nghiệp của bác ấy gọi: Anh Thanh ơi.
Ô hay, nhà cháu tưởng chỉ khi HOẠT ĐỘNG BÍ MẬT như Cụ Hồ ngày xưa mới phải dùng nhiều tên?

Khi mọi người đang say sưa hát những bài yêu nước để chia tay thì nhà cháu thấy nhiều chú thường phục xuất hiện:

Nhà cháu đã  quay rất nhiều video nhưng chẳng biết cách post lên đây. Chỉ xin tường thuật rằng mọi người hô-hát cực kỳ hào hùng. Bác Tạ Trí Hải còn đặt cả lời mới cho bài “Lên đàng” của cụ Lưu Hữu Phước.
Mọi người còn lưu lại ở chân tượng đài Quyết Tử-Quyết sinh khá lâu dù đã bắt tay chào nhau.
Nhà cháu và lốc gờ Lê Dũng rủ mấy bác khác về Thủy tạ uống bia. Chuyện còn nhiều lắm, ví dụ như chuyện Nguyễn Chí Đức (đến uống bia sau khi được 4 chú an ninh mời uống cà phê từ sáng) được cơ quan VẬN ĐỘNG KHÔNG KIỆN, chuyện LẦN ĐẦU TIÊN nhà cháu được chạm mặt bác Ba Sàm, chuyện về nhà bác Hằng ‘béo’ … nhưng xin hẹn kể trong entry khác, vì đó là chuyện HẬU xuống đường.
Ảnh cuối mà nhà cháu muốn đưa lên ở bài tường thuật này là hình ảnh các bác trong đền Bà Kiệu ra cửa sau của đền ĐỨNG XEM.Xin được chú thích là: KHOANH TAY.

GIÁO SƯ ĐẶNG DUY HIỂN ĐỊNH NGHĨA VỀ YÊU NƯỚC





  "Yêu nước khi chịu hy sinh cho đất nước"
Phạm Duy Hiển

Ta phải xuống đường vì không còn cách nào khác để biểu thị thái độ của mình trong cái thế chông chênh hiện nay của đất nước. Xuống đường để phản đối những hành động gây hấn trên biển Đông, cũng là để tri ân những người đã và đang bám biển, bám đảo vì từng tấc đất thiêng do cha ông để lại.

Người ta bảo đó là tình yêu nước. Không sai về mặt chữ nghĩa. Song yêu nước đến mức nào lại là vấn đề. Ở đây cần phải có một thước đo giống như trong vật lý học. Theo tôi, cũng như bất cứ tình yêu nào, tình yêu nước chỉ hiện hữu khi ta chịu hy sinh bản thân mình cho đất nước. Nếu không chịu hy sinh, nhất là khi sơn hà nguy biến, thì dù ta có gào thét trên các loại diễn đàn sang trọng bao nhiêu đi nữa, cái gọi là tình yêu ấy chỉ mông lung, mơ hồ, thậm chí có khi ta chỉ yêu bản thân mình.

Theo thước đo này, khi xuống đường biểu tình, dù có bị đánh đập quát tháo như hôm 17 tháng 7 vừa qua, tình yêu nước của chúng ta vẫn chưa bằng cái móng tay so với các chiến sỹ và ngư dân đã và đang hy sinh để bảo vệ biển đảo ở ngoài trùng khơi kia. Xuống đường chỉ là chuyện tầm thường như vậy, sao người ta lại cứ thêu dệt như những hành động quả cảm. Khó hiểu quá!

Sáng chủ nhật 24/4 vừa qua, trước tượng đài đức vua Lý Thái Tổ, mỗi người chúng tôi được phát một tờ giấy A3 trên đó có tên một chiến sỹ đã hy sinh để bảo vệ Hoàng Sa hoặc Trường Sa. Tôi đọc tên Anh – Trương Hồng Đào, hy sinh ngày 19/1/1974 tại Hoàng Sa – rồi trân trọng trương tờ giấy ra trước ngực đi theo đoàn biểu tình.

Anh là ai, đồng đội của Anh hôm ấy có những ai, mà sao đến tận bây giờ một người Việt Nam có học như tôi mới biết? Tôi đi theo đoàn biểu tình vòng quanh Hồ Gươm, miệng hô vang Hoàng Sa – Trường Sa theo đám trẻ mà không ngớt bần thần tưởng tượng ra Anh cùng đồng đội đã ngã xuống thế nào trong cái giờ phút định mệnh ấy của Tổ quốc. Là một người làm khoa học vốn quen đo lường phân tích, tôi thấy mình mới chỉ làm được một ép xi lôn (ε) vô cùng bé (một khái niệm toán học) so với Anh và đồng đội.

Đất nước ta không thiếu đất để làm sân golf, không thiếu rừng để cho người nước ngoài cai quản, xin hãy dành ra một ép xi lôn (ε) để dựng lên khu tượng đài các chiến sỹ Hoàng Sa đã anh dũng hy sinh này 19/01/1974. Xin hãy chịu hy sinh một ép xi lôn (ε) đi để chúng tôi còn noi theo mà yêu nước hơn. Bao nhiêu năm rồi chúng ta đã mắc lỗi với các chiến sỹ ấy, mà cũng chính là mắc lỗi với đất nước này.

Mấy ngày hè nóng bỏng vừa qua, một số người đã xuống đường. Con số ít lắm, vài trăm không hơn. Lại cũng chỉ là một ép xi lôn (ε) so với dân số Hà Nội và Tp Hồ Chí Minh. Nhưng những hình ảnh từ đây đã để lại bao nhiêu cảm xúc dâng trào cho hàng triệu người Việt ở khắp nơi trên thế giới. Nhiều người đã khóc. Ngay đến bản thân tôi, nước mắt tưởng đã ráo hoảnh từ lâu rồi, mà sao vẫn cứ tuôn trào.

Thế thì tại sao trên 700 tờ báo cách mạng không có lấy một dòng nào? Tại sao không có lấy một vị Tổng biên tập nào dám hy sinh một ép si lôn (ε) đi để vừa được yêu nước như các vị thường rao giảng trên các trang báo của mình, lai vừa khơi dòng chảy thông tin tưới tắm cho đất nước? Hóa ra giờ đây chỉ cần một tý ép xi lôn (ε) đó đủ để làm cho bạn hóa thân thành anh hùng dân tộc.  

Khó hiểu quá! Tôi xin thề rằng trong cuộc đời làm khoa học của mình tôi chưa bao giờ được trải nghiệm một nghịch lý quá bí hiểm như thế này.

Khoa học sinh ra để giải quyết các nghịch lý trong thế giới tự nhiên và xã hội. Vậy xin mách dùm lời giải để còn đẩy khoa học tiến lên phía trước.   

BÁO CHÍ NƯỚC NGOÀI VIẾT GÌ VỀ BIỂU TÌNH Ở VIỆT NAM?

Truyền thông nước ngoài viết về ngày 24/7 

Một giờ đêm rồi, nhưng tôi vừa đọc được mấy mẩu tin liên quan đến VN ngày 24/7 nên vẫn phải viết, kẻo mai đi làm rồi thì quên mất.

1. Trên báo của Indonesia, tờ Jakarta Globe, ở đây: VN biểu tình chống TQ kéo dài sang tháng thứ hai. Tin này lấy theo hãng thông tấn AP, và được đăng trên nhiều tờ báo khác nữa, ví dụ như tờ Sun Star của Philippines, tờ Manichi của Nhật, tờ Strait Times của Singapore, trang CTV của Canada, và cả trên trang Arabnews của Ả Rập nữa. Trời, thế là VN nổi tiếng khắp thế giới về vụ biểu tình này rồi!

Đặc biệt, phần kết luận của bài báo có nhắc đến chị Hằng, người cầm loa để hô các khẩu hiệu yêu nước, dù vừa bị bắt vào tuần trước. Hoan hô chị Hằng, người xứng đáng là con cháu Triệu-Trưng, chị nhé. Các đoạn đáng chú ý trong bài báo dưới đây:

About 200 Vietnamese protesters marched around the capital's landmark lake on Sunday demanding that China stay out of Vietnam's territory, despite a new plan for Beijing and its neighbors to work together to resolve disputed areas in the South China Sea.

The demonstration — the latest in a series of protests held on weekends for the past two months — went on despite a crackdown by police over the past two weeks in which protesters were detained and hauled away on buses, with some of the demonstrators beaten.

Tóm tắt: Khoảng 200 người đi biểu tình để đòi TQ không được xâm phạm lãnh thổ VN, mặc dù đang có kế hoạch để Bắc Kinh và các nước láng giềng cùng làm việc để giải quyết những vùng tranh chấp trên biển Hoa Nam! (Hừm, chỗ này nhà báo Indonesia viết bất lợi cho các nước nhỏ quá, như vậy mai mốt vùng lãnh thổ nào của nước khác mà TQ muốn chiếm thì cứ đến đó gây “tranh chấp” rồi đòi ngồi lại cùng giải quyết hay sao?)

Cuộc biểu tình này là một trong nhiều cuộc biểu tình liên tục vào mỗi cuối tuần kéo dài trong 2 tháng vừa qua, vẫn tiếp diễn dù hai tuần trước đó những người biểu tình đã bị bắt giữ và ném lên xe buýt để chở đi, một số còn bị đánh đập. (Chỗ này nhà báo Indo tỏ ra khách quan, không bình luận gì thêm, mà chỉ đưa sự kiện để người đọc tự rút ra kết luận. Theo tôi, thực ra chỉ cần đưa sự kiện là đủ rồi. Vì hình như chẳng có ở đâu trên trái đất này khi người dân biểu tình ôn hòa chống ngoại xâm lại thì bị chính nhà nước bắt bớ, đánh đập như thế này đâu nhỉ? Khi những nước bè bạn với VN, hoặc có thiện cảm, muốn giúp đỡ VN, mà đọc những tin tức như thế này thì họ nghĩ gì?)

2. Trên tờ Interaksyon, chẳng biết của nước nào, ở đây, có bài viết mang tựa đề Người Việt tổ chức biểu tình chống TQ ngay sau đàn áp. Tin lấy theo hang AFP của Pháp, có nhiều điểm khác với tin của AP ở trên. Cùng lấy tin theo hãng này còn có nhiều tờ báo khác của Mã Lai, Ấn Độ, Châu Âu (trang Europe News), Những đoạn đáng chú ý dưới đây:

Police in Vietnam allowed up to 300 peaceful anti-Chinese protesters to march in central Hanoi on Sunday after their suppression of earlier rallies sparked anger on the Internet.

It was the eighth consecutive Sunday that protesters have gathered over tensions in the South China Sea.

Authorities tolerated the first five small protests near the Chinese embassy, but then forcibly dispersed two demonstrations and briefly detained people after talks between Hanoi and Beijing in June.

Công an VN đã cho phép khoảng 300 người biểu tình ôn hòa chống TQ tuần hành ở trung tâm HN sau khi việc đàn áp đoàn biểu tình vào mấy tuần trước đó đã châm ngòi cho sự thịnh nộ [của người dân] trên Internet.

Đây là chủ nhật thứ 8 liên tiếp có biểu tình vì những căng thẳng ở biển Hoa Nam.

Nhà cầm quyền đã nhân nhượng cho 5 lần biểu tình đầu tiên diễn ra gần ĐSQ TQ, nhưng sau khi có những trao đổi giữa HN và Bắc Kinh vào tháng 6 thì đã dùng vũ lực giải tán 2 đoàn biểu tình và câu lưu những người tham gia biểu tình trong một thời gian ngắn.


(Đoạn dịch ở trên tự nó đã đủ, tôi thấy không cần bình luận nữa.)

3. Một mẩu tin rất ngắn trên báo Hồng Kông, ở đây. Trích dẫn dưới đây:

Authorities tolerated the first five small protests near the Chinese embassy, but then forcibly dispersed two demonstrations and briefly detained people after talks between Hanoi and Beijing in June. The latest protest took place at a different location -- around Hoan Kiem lake which is a popular meeting place for Hanoi residents and foreign tourists.

Nhà cầm quyền cho phép 5 cuộc biểu tình nhỏ trước đó ở gần ĐSQ TQ, nhưng sau đó đã dùng vũ lực đàn áp 2 đoàn biểu tình và câu lưu một số người trong một thời gian ngắn, sau khi có cuộc nói chuyện giữa HN và Bắc Kinh vào tháng 6. Cuộc biểu tình lần này diễn ra tại Hổ Hoàn Kiếm, là nơi mọi người trong và ngoài nước thường đến chơi và gặp gỡ nhau.

Cũng không cần bình luận cho đoạn này.

Nào, bây giờ là câu hỏi của tôi: Nếu bạn là người ngoại quốc, khi đọc những bài viết nói trên thì bạn sẽ nghĩ gì về VN nào? Cả về nhà nước, lẫn về nhân dân, các bạn nhé!
(Theo Anh Vũ)